camera giám sát | camera quan sat | bộ đàm | đèn sưởi nhà tắm | thông tắc cống giá rẻ | đèn sưởi kottmann 3 bóng | thuê máy photocopy hà nội | máy photocopy toshiba 720 | hút bể phốt | sữa ong chúa

Tư Vấn Tâm Lý

Trong mơ cũng phải để ý thái độ của người yêu gia trưởng

Thậm trí trong giấc mơ em cũng chỉ mơ em vẫn luôn phải để ý vẻ mặt thái độ của anh xem anh có vừa lòng không.

Em chào các anh chị chuyên gia tâm lý. Em có chuyện tình cảm em muốn nhờ các anh chị tư vấn giúp em với ạ. Em 23 tuổi và bạn trai 31 tuổi. Chúng em cũng mới yêu nhau. Cũng xác định tiến tới hôn nhân. Nhưng mà giờ em đang không biết phải quyết định sao nữa. Bạn trai em là người gia trưởng, cục cằn và khó tính. Qua thời gian tìm hiểu em thấy tính anh vậy nên em muốn chia tay. Anh ấy xin cho anh ấy một cơ hội để sửa sai bỏ tính đó đi. Liệu tính gia trưởng cục cằn khó tính có sửa được không ạ. Anh chị cho em xin lời khuyên với. Dưới đây là nội dung chuyện tình cảm của em.

Em cảm ơn anh chị nhiều.
“Mình chia tay anh nhé!

Anh à tính đến nay thế là mình yêu nhau cũng được 4 tháng 10 ngày rồi anh nhỉ? Em không nghĩ mọi chuyện lại như thế này đâu. Mấy hôm nay em đã suy nghĩ rất nhiều để đưa ra quyết định này. Em biết anh sẽ rất buồn, em cũng buồn lắm nhưng đây là cách tốt nhất. Hôm nay em muốn nói hết những suy nghĩ của em bấy lâu nay. Chắc anh cũng không biết đâu nhỉ? Vì anh có  bao giờ quan tâm đến em muốn gì và nghĩ gì đâu!

Anh là người tốt em không chê trách anh điều gì cả. Có điều mình không hợp, có lẽ do em quá trẻ con, quá vụng về không thể sống được cùng anh trong khi anh là người rất kỹ tính và chỉnh chu để ý từng li từng tý. Em tôn trọng anh và tôn trọng cả tính cách của anh nữa. Như vậy cũng tốt nhưng mà em thấy em quá trẻ con không thể làm vợ của anh được. Em xin lỗi.

Em biết yêu em anh rất mệt mỏi, em cũng nhận thấy điều đó. Em cũng chẳng hạnh phúc gì khi không mang lại niềm vui tiếng cười và hạnh phúc cho anh. Thật sự em cũng mệt mỏi lắm anh ạ. Thậm trí trong giấc mơ em cũng chỉ mơ em vẫn luôn phải để ý vẻ mặt thái độ của anh xem anh có vừa lòng không. Ngay cả trong giấc mơ em còn vậy thì chắc anh hiểu.  Đã đôi lần em muốn buông tay nhưng em nghĩ anh là người tốt rất yêu thương em vậy em lại cố gắng, cứ cố gắng giờ em không thể cố được nữa. Chúng  mình khoảng cách ngày càng xa anh biết do đâu không? Không phải là em có ai khác ngoài anh mà là do chúng mình không hợp. Anh luôn mệt mỏi là do em vụng về, cái gì cũng không biết, cái gì cũng làm anh khó chịu.

Tối hôm anh nói ra suy nghĩ của mình, anh có biết tối đó em không hề ngủ được. Vâng cứ cho là em sai đi. Nhưng thật em chưa bao giờ nghĩ anh lại có cái suy nghĩ và áp đặt em như vậy. Em buồn và thất vọng lắm. Chuyện cũng có gì đâu. Tuấn là bạn thân của em từ hồi cấp 3. Em quý nó như Hà Vậy. Có điều nó là con trai nên em vẫn phải giữ ý. Nhưng mà giữ ý như anh nói là phải ngồi đối diện không được ngồi cùng một ghế. Từ trước khi chưa quen anh yêu anh em và nó vẫn vậy tới là 2 đứa tíu tít kể chuyện trên trời dưới bể cho nhau nghe. Hơn nữa anh là người yêu em thì anh phải hiểu là anh như người nhà, còn bạn tới chơi là khách chứ. Thậm trí nếu em xuống ăn cùng anh thì anh cũng nên nói em ăn nhanh rồi lên tiếp bạn chứ anh lại giận để anh ăn một mình. Và anh cho đó là không tôn trọng ạnh. Chỉ vì coi anh như người nhà rồi em mới thể, chả lẽ em không biết phép lịch sự tối thiểu ạ. Bạn tới bạn ngồi đó rồi chả lẽ em đuổi bạn sang ngồi chỗ khác. Anh hỏi em là em có biết anh ngồi ở vị trí nào không? Anh là người yêu em mà anh phải ngồi đó à. Đã là người yêu sẽ là người nhà thì ngồi đâu cũng được chứ a. Vâng em nhận em sai. Em tôn trọng suy nghĩ đó của anh.
 

Anh có biết hôm em qua phải vào bệnh viện không. Đi đường em lao vù vù vừa thương cháu vừa nghĩ tới câu anh nói. Em bảo chị gọi ra viện vì cháu bị ngã. Anh tỏ thái độ với em. Anh nói sao Ông bà ấy không tự lo mà cái gì cũng gọi em. Anh biết sao không vì Mẹ luôn dặn nhà mình hoàn cảnh vậy chị em phải biết thương nhau. Gia đình người ta có chuyện gì thì có Bố Mẹ nhưng Gia đình em chỉ có chị em đùm bọc nhau thôi. Cháu đi viện bị khâu 5 mũi, bác sỹ dùng kéo cắt tóc cẩu thả lại chọc vào đúng mạch máu làm máu phun lên làm anh rể sợ thương con ngất đi. Một mình chị khi con nằm một bên chồng nằm một bên. Sao anh không bảo em hãy đi đi hay anh đi cùng em mà anh lại tỏ thái độ với em. Thật em buồn lắm!

gia-truong
Em rất muốn cùng anh đi hết cuối con đường. Muốn được yêu thương chăm sóc anh nhưng giờ không thể nữa anh ạ. Anh có khuôn mẫu và hình tượng là người Mẹ. Đó là điều rất tốt. Nhưng em rất sợ mỗi khi anh đem em so sánh với Mẹ. Mẹ anh không vậy thì em cũng không bao giờ được làm khác. Mẹ là mẹ và em là em. Em và Mẹ suy nghĩ khác, cách sống khác, thế hệ khác, sao em có thể giống mẹ được. Nếu sau cuộc sống còn nhiều vấn đề em có làm những điều không được như mẹ anh có vừa ý không? Chắc không đâu em hình dung ra anh lúc đó rất khó chịu cau có với em thì sao em chịu được. Em có nói ra chính kiến của mình thì anh lại cho em cái tội hỗn cãi lại anh liệu anh có chịu được không? Chắc không vì anh bảo ai hỗn hay làm phật ý anh là anh không chịu được. Sau này cuộc sống có nhiều thứ phải lo phải nghĩ lắm. Chứ đâu như lúc yêu. Mà lúc yêu đã mệt mỏi vậy sau cưới liệu có hạnh phúc không. Cứ lúc nào em và anh có nhiều thời gian gần nhau là lại có chuyện. Có những cái bình thường anh có thể nói nhẹ nhàng với em mà thay vì anh khó chịu. Nấu ăn không hợp ý anh anh cũng khó chịu, cơm không xới anh cũng càu nhàu, em có quên áo mưa ở quê anh cũng khó chịu… Em sợ nhìn khi anh thái độ. Sợ làm gì sai khiến anh phật lòng. Em cứ như thế thì em không còn là em nữa. Em không được làm những điều mình thích mà cứ phải chạy theo anh, chạy theo suy nghĩ của anh. Em mệt lắm anh ạ. Yêu anh em đã khóc nhiều lần. Em cứ nhịn anh để mọi chuyện êm đẹp. Nhịn anh nhiều lúc em stress đấy chắc anh không biết đâu vì anh chỉ quan tâm đến suy nghĩ của anh chứ anh đâu có quan tâm tới suy nghĩ của em.

Anh cứ trách rằng yêu anh mà không quan tâm tới anh. Hôm anh bảo anh về em nói em đợi anh. Em đợi anh mãi cuối cùng anh về anh nói anh không ăn. Em ngồi ăn một mình em đâu có nuốt nổi. Anh nhắn tin em ra đón anh nhé nhưng em không biết vì để điện thoại trong túi. Vậy mà anh cũng giận em. Anh có biết em mệt lắm không. Hàng ngày đi làm về rồi đi chợ vội vàng nấu ăn xong rồi tắm giặt em làm gì có thời gian đâu mà anh cứ trách em không đón anh. Mẹ dặn vì Bố ốm mấy chị em không được dựa dẫm mà phải tự tập. Em cũng đã kể anh dù  rất mệt nhưng mẹ không để bọn em ra đón. Và em và bọ trẻ con cũng vậy tự đi tự về có thể em tư lập quen rồi nên có thể suy nghĩ đó đã làm anh buồn và mệt mỏi. Em xin lỗi anh! Anh có biết Mẹ đi để lại cho em gánh nặng đó là bọn trẻ con và Bố. Đã có lúc em trách mẹ sao mẹ lại đi để lại em gánh nặng nó kiến em mệt nhoài em không chịu được. Nhưng mà vì cuộc sống mình mẹ vất vả nuôi nấng mấy chị em ăn học. Dù ai có nói  gì đi chăng nữa mẹ vẫn là người mẹ tuyệt vời nhất. Em đã rất vất vả rồi anh không thương em mà luôn trách em. Em hỏi anh ăn cháo mãi không chán sao ý em là anh không ăn cháo anh ăn cái khác vậy mà anh cũng trách em. Anh có cuộc sống của anh và em cũng vậy. Lo cho 2 đứa em đã mệt nhoài rồi. Anh có thể tự ra ngoài ăn, tự đi chợ, tự nấu nướng. Anh Phải tự lo chứ sao em có thể sẻ mình ra làm năm làm mười được dường như mọi thứ cuốn hết thời gian của em”.

About Bs. Tư vấn tâm lý

Subscribe to Comments RSS Feed in this post

One Response

  1. Người ta bảo “giang sớn dễ đổi, bản tính khó dời”. Tất nhiên, vì tình yêu, vì sự thông cảm, thương người khác, biết cố gắng điều chỉnh để hai bên cùng hòa hợp dần thì cũng có thể hòa hợp dần. Còn hiện nay, người yêu của bạn đang cố gắng “dạy bạn” cách làm người vợ hiền, vợ đảm, hết lòng chăm sóc chồng con, lo cho gia đình chồng mà quên cuộc sống cá nhân, quên hết các mối quan hệ bạn bè, gia đình, anh em. Đây là dấu hiệu đặc trưng của tính gia trưởng, mầm mống của bạo lực gia đình sau này. Nếu vì tình yêu, bạn cố “nghiến răng” chấp nhận nhún nhường để làm vợ anh ấy thì bạn sẽ phải học cách “đánh mất mình”.

    Hãy hình dung: Ngay sau đám cưới, người chồng trẻ cau mặt khi vợ còn đứng nói chuyện, tiễn chân bạn bè. Anh ta quát vợ cởi váy cưới ra và xuống bếp dọn dẹp cùng mẹ. Trong bữa ăn đầu tiên, anh ta cắm cổ ăn lấy ăn để, không để ý gì đến vợ còn chưa được miếng nào. Xong bát cơm đầu tiên, anh ta chìa ngay cái bát không vào mặt bạn, không nói không rằng, ý là bạn phải biết rằng anh ta đã ăn hết, phải có ý tứ mà đỡ lấy bát cho anh ta, xới tiếp bát nữa.

    Ngày hôm sau bạn muốn về nhà bố mẹ đẻ, anh ta bảo: “lấy chồng thì theo chồng, về bên ấy làm gì cho rách việc”. Bạn thân học cùng lớp đám cưới, anh ấy không cho bạn đi dự, với lý do “đi để gặp bạn bè, đú đởn à? Cô nhớ mình là gái có chồng!”. Đi làm về mệt, bạn chưa kịp nấu ăn, anh ta bảo “vụng về”, hãy “mở mắt ra xem mẹ anh đấy!”. Anh ấy sẽ khống chế cho bạn mỗi năm may hai bộ quần áo, với lý do “có chồng rồi, mặc đẹp cho thằng khác ngắm à”. Bạn mua hoa về cắm, anh ấy nói bạn “để tiền ấy mà mua rau ăn có hơn không!”. Bạn mang thai, sinh con, anh ấy bỏ nhà đi chơi với bạn bè. Bạn nhắc anh ấy quan tâm đến bạn, anh ấy bảo “đẻ thì có gì là nặng nhọc, con gà nó còn đẻ được nữa là mình!”. ..

    Thử kể vài chuyện để bạn hình dung cuộc sống sau hôn nhân với anh chồng gia trưởng, coi mình là “ông chủ”, còn vợ là “người phục vụ”. Quyết định là ở bạn. Xinh Xinh thấy bạn cũng đã suy nghĩ chín rồi mới viết lá thư tâm sự, chia tay với anh ấy, nhưng hình như chưa thật sự tự tin, vẫn nuối tiếc, vẫn hy vọng anh ấy sẽ thay đổi. Bản tính con người sao có thể thay đổi một ít ngày hay vài tháng. Điều quan trọng là anh ấy có thật sự muốn thay đổi hay không, hay nhận ra rằng bạn đang nấn ná, cứ hứa thật nhiều để bạn không bỏ đi. Đang yêu nhau mà bạn còn thấy khổ sở, sau này còn khổ hơn nhiều, song lúc đó đã là vợ chồng, muốn đổi thay đâu có dễ. Hãy nghe lời trái tim mách bảo, nhưng đừng quên để lý trí dẫn đường trong mối quan hệ này bạn nhé!