camera giám sát | camera quan sat | bộ đàm | đèn sưởi nhà tắm | thông tắc cống giá rẻ | đèn sưởi kottmann 3 bóng | thuê máy photocopy hà nội | máy photocopy toshiba 720 | hút bể phốt | sữa ong chúa

Tư Vấn Tâm Lý

Gửi tâm sự tới mối tình đầu của tôi!

Sống trong cuốc sống có vài mối tình dắt vai cũng là điều dễ hiểu. Trong những mối tình ấy có khi chẳng nhớ nổi cô ấy tên gì, anh ấy tên gì nhưng riêng mối tình đầu lại thường được nhớ nhiều nhất. Bạn có mối tình đầu như thế này không?

tu-van-tinh-yeu

1.    Đó có thể là mối tình đầu thời tuổi hồng cắp sách tới trường:

Cậu – mối tình đầu của tớ. Tớ và cậu xa nhau đã bao lâu rồi cậu nhỉ. Tớ luôn nhớ về cậu mối tình đầu của tớ ạ.

Tớ nhớ vì chữ tớ xấu, lại hay viết chậm nên cậu hay chép bài cho tớ. Tớ nhớ những dịp gặp nhau ở lớp hay ký túc xá, tớ và cậu hay cười tít mắt, cười nghiêng ngả. Tớ và cậu cứ mãi vui như vậy. Ngày sắp chia tay ra trường, cậu cũng vội ghi vào trong sổ lưu bút của tớ những tình cảm mà cậu dành cho tớ. Tớ rất nhớ lần đầu tiên tay cậu đặt lên bàn tay tớ trên quyển sổ lưu bút ấy và cũng là kỷ niệm cuối cùng về mối tình đầu của tớ.

Một ngày nào đó gặp lại, tớ và cậu lại tít mắt cười như vậy cậu nhé. Vẫn nhớ về cậu mối tình đầu – và cậu vẫn còn nợ lời chia tay tình đầu dành cho tớ, cậu nhé

2. Mối tình đầu ấy cũng có thể là thời sinh viên nồng nhiệt?

Dáng anh cao ốm kiểu thư sinh, anh có sở thích mặc quần jean và áo sơ mi, thích đá banh và năng nổ tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường. Gia đình của anh cũng thuộc loại giàu có ở tỉnh, thế nên thời đó mà anh đã có chiếc Dream Honda để đi học. Cũng vì thế mà anh cũng được không ít cô gái yêu thích ở trường.

Trong mắt tôi, anh là người giàu có, ga lăng, đẹp trai, lại học giỏi. Bốn tiêu chuẩn mà hầu như bạn gái nào cũng mong muốn có ở bạn trai của mình. Tôi luôn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ lọt vào mắt anh vì so với những cô gái bên cạnh anh, tôi chả có gì…

Mỗi ngày, phòng tôi cạnh phòng anh, tôi thường nghe anh ca: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở đời mất vui khi đã vẹn câu thề”. Lúc ấy, ở cái thời mà thời nay người ta gọi là tuổi teen, tôi không nghĩ anh nói thế là đúng.

Gia đình tôi, anh và những bạn bè thuê cùng phòng của anh thường đi chơi chung vào những ngày cuối tuần. Mỗi lần có anh đi cùng là tôi có… một niềm vui khó tả. Đó phải chăng là “yêu”? Tôi đã yêu anh ư? Tuổi này không phải là tuổi yêu, mà là tuổi học hành, đúng như lời chị của tôi nói với tôi hoài mà không biết mỏi miệng.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ giữ mãi những điều thầm kín trong lòng, nhưng hình như 2 con tim đang hướng về nhau thì không cần phải nói gì mà chỉ qua ánh mắt là cả hai đã hiểu nhau. Anh đã tỏ lời yêu tôi và mong muốn được đưa đón tôi đi học những lúc rãnh rỗi. Tôi đã đồng ý và chúng tôi đã gặp nhau nhiều hơn.

Những tháng ngày yêu nhau, tôi luôn nghĩ đến hạnh phúc tương lai của chúng tôi… Thế mà bỗng chốc giấc mơ của tôi biến mất chỉ vì một câu nói của chị tôi với anh rằng: “Em nó còn nhỏ, anh để nó học cho hết 12 rồi tính tiếp”. Anh chả nói gì, cứ thế im lặng mỗi khi nhìn thấy tôi, tôi đọc được những ưu tư trong mắt của anh, nhưng bản tính ít nói của anh đã dần làm nguôi đi những cảm xúc trong tôi.

Chúng tôi xa nhau từ khi anh tốt nghiệp đại học và rời sang Úc sinh sống. Khi ấy, tôi mới thấm thía câu “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…”.

Giờ đây, ở cái tuổi ngoài 30, có một gia đình hạnh phúc, ở khóc khuất của tâm hồn tôi vẫn nghĩ về anh…

3. Mối tình đầu thoáng qua như gió thoảng:

Nhưng mối tình đầu của tôi chẳng có chút lãng mạn nào. Nàng tên là, mà thôi, cứ gọi là “Tình đầu” cho dễ nhớ. Lần đầu tiên tôi chú ý đến nàng là khi nghe bạn bè cùng lớp kể lại màn “cứu bạn”. Sơn, anh bạn học cùng lớp lớn hơn chúng tôi 1 tuổi, mặc dù có ông bố rất nghiêm khắc, đánh con đến chảy máu… mông, nhưng anh lại rất mê chơi, hay trốn học. Một lần Sơn cúp cua đi coi phim mải tối mịt mới về nhà, ông bố nhảy chồm chồm lên, nắm đầu con lôi sang nhà “Tình đầu” (hai nhà chỉ cách nhau mấy căn) hỏi: “Hôm nay lớp tụi con đi thăm thầy Toán bị bệnh phải không?”. “Tình đầu” hoảng quá “Dạ… dạ”. “Thằng Sơn có đi không?”, bố Sơn gầm lên. “Dạ… có mà, cả lớp cùng đi…”, “Tình đầu” lí nhí.

Màn nói dối của “Tình đầu” đã cứu cho Sơn một bàn thua trông thấy, và sút tung trái tim của tôi. Trời ơi, giá mà tất cả bạn bè tôi, từ khu phố cho đến trường lớp, đều biết “cứu bạn” như thế!

Từ hôm đó tôi hay lén nhìn nàng.

Nàng học chung lớp với tôi từ năm lớp 6, nhưng tới năm lớp 9, sau sự kiện “cứu bạn”, tôi mới chú ý đến nàng. Nhìn kỹ, nói thật tình, tôi thấy nàng chẳng có gì nổi bật. Nàng không đẹp bằng Bạch Tuyết, Bảo Châu hay Kiều Nhi, không dễ thương, nhí nhảnh như Thu Thủy, Ngọc Mai, lại chẳng chân dài như Bích Vân, Bảo Ngọc… Học lực của nàng cũng chẳng nằm trong top 10 của lớp… Điểm nổi bật ở nàng là màn “cứu bạn”!

Cũng may cho nàng (và cả tôi?), ít lâu sau đó, gia đình Sơn đi xuất cảnh. Thế là “Tình đầu” không phải nói dối để “cứu bạn” nữa.

Một hôm, khi vừa quay lại bàn đằng sau hỏi mượn cuốn sách, thì tôi bị thầy Toán đuổi ra khỏi lớp. Thầy Toán rất khó tính, vào giờ thầy bất cứ ai không tập trung đều bị nhắc nhở, nặng thì đuổi ra khỏi lớp. Tôi ấm ức ra khỏi lớp, đi xuống sân trường. Thật may, có mấy đứa lớp 9A1 nghỉ tiết đang đá banh, thế là tôi nhập bọn. Nghĩ tới cả lớp đang phải “đối phó” với môn Toán nhức đầu, còn mình đang phè phỡn đá banh, tôi thấy đời thật sung sướng. Mới đá chút xíu, tôi bỗng thấy “Tình đầu” chạy tới, nói: “Thầy kêu lên học”. Sau chút lưỡng lự, tôi bảo: “Nói tìm không thấy tui nghe”. Nàng trố mắt nhìn tôi: “Không lên tui méc thầy”, rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Tôi thấy hơi lo, nhưng chợt nghĩ, đời nào nàng lại méc thầy. Thế là chúng tôi tiếp tục đá banh. Khi tôi hùng dũng dẫn banh lao xuống khung thành đội bạn, co chân chuẩn bị sút thì bỗng thấy thầy Toán đang đứng bên cạnh thủ môn đội bạn, khoanh tay, nghiêm nghị nhìn tôi. Tôi líu ríu rời sân bóng theo thầy lên lớp, vừa đi vừa chửi thầm: “Đồ không biết… “cứu bạn””.

Từ hôm đó, tôi không thèm nhìn nàng nữa.

Khi chúng tôi đang đá banh, thì “Tình đầu” chạy tới nhìn tôi nói: “Cám ơn”. Tôi vẫn còn bực chuyện hôm nọ nên nói mát: “Đừng có méc thầy nghe!”. Nàng ngớ ra, rồi phá lên cười: “Thích méc”, rồi chân sáo chạy đi. Nếu không phải đang đá banh, chắc tôi cốc một cái vào đầu nàng rồi!

Chẳng có mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây, chỉ có mùa hè cạo trúc được trả “lương”, nên tôi và mấy thằng bạn cao thủ cạo trúc đến trường để… kiếm tiền và đá banh.

Ngày nọ, khi tôi ôm đống trúc đứng trước phòng giáo viên chuẩn bị nộp cho nhà trường thì gặp nàng. “Hè không đi chơi mà đi cạo trúc hả?”, nàng ngạc nhiên hỏi. Tôi đáp bừa: “Nhớ trường quá nên lên thôi”. Nàng phá lên cười: “Nói dóc”. Tôi quê độ, mà nàng nói đúng thiệt, tôi mà nhớ trường, tôi mà sến vậy sao? Hình như lần nào nói chuyện với nàng tôi cũng thua cả, tôi nhăn mặt cười, rồi chẳng biết tại sao lại bật ra: “Cạo trúc có tiền đó, hôm nào lãnh “lương”, mời bạn đi ăn chè”. Nàng lại trố mắt nhìn tôi, đôi mắt to tròn tinh nghịch (tôi thấy mình trong đôi mắt nàng), rồi vừa chỉ chỉ tay vào tôi vừa làm mặt nghiêm nói: “Nhớ nghe !”. Tôi cúi mặt cười tủm tỉm, rồi chỉ chỉ tay vào nàng, thì thầm sợ người khác nghe: “Đừng méc ba má tui nghe”. Nàng bẽn lẽn quay người bỏ đi, tôi cười hí hửng, lần này thì nàng thua tôi rồi. Đúng lúc đó nàng quay lại ném cho tôi một câu “Thích méc” rồi bỏ chạy.

Chết thật, từ hôm đó tôi luôn mong tới ngày… lãnh “lương”.

Chẳng có cơn mưa nào giăng giăng ngoài cửa lớp, chẳng có tà áo nào bay trắng cả giấc mơ, ngày khai trường cũng chẳng có áo lụa gió thu bay… mà chỉ có mình tôi ngơ ngác nhìn lên dãy bàn nàng ngồi, chỉ có mình tôi thẫn thờ đứng trước phòng giáo viên chờ đợi, chỉ có mình tôi sau đó lặng lẽ ngồi cạo trúc, chỉ có mình tôi còn nợ nàng một… chầu chè…

Sau này tôi mới biết, hè đó ngày tôi gặp nàng là ngày nàng lên trường rút học bạ. Chẳng ai biết nhà nàng chuyển đi đâu. Chẳng ai biết nàng bây giờ ra sao…

 

Comments are closed.