camera giám sát | camera quan sat | bộ đàm | đèn sưởi nhà tắm | thông tắc cống giá rẻ | đèn sưởi kottmann 3 bóng | thuê máy photocopy hà nội | máy photocopy toshiba 720 | hút bể phốt | sữa ong chúa

Tư Vấn Tâm Lý

Tư vấn: Vô tâm, khó tính, gia trưởng… đó là chồng tôi

Anh quan niệm rằng: Đàn ông chỉ lo đi kiếm tiền, còn mọi việc trong gia đình, từ việc nhà, đến việc chăm sóc con cái, nuôi dạy con… đều là việc của đàn bà.

Chào chương trình, tôi có nhiều vướng mắc trong cuộc sống hôn nhân, nhưng vì hiện tại, tôi mới sinh con nhỏ, lại phải đi làm, không có chút thời gian nào rảnh để tâm sự với các chuyên gia tâm lý. Hôm nay, tôi tranh thủ chút thời gian rảnh khi làm việc, giãi bày cũng chương trình, mong chương trình cho tôi một lời khuyên.Tôi là một người con gái chịu khó, ngoại hình cũng được, hiện đang có một công việc tạm ổn tại một ngân hàng. Tôi xuất thân từ một hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn cả về tình thần lẫn vật chất. bố mẹ li dị từ khi tôi bé tí. Tôi sống với bà ngoại. Vì có hoàn cảnh vậy nên tôi rất giàu nghị lực. Chưa vấp ngã trong bất kỳ hoàn cảnh nào, theo nhận xét của mọi người là tôi cá tính và mạnh mẽ. Chồng tôi hơn tôi mười một tuổi, chúng tôi cưới nhau vừa tròn một năm, có một bé gái hơn bốn tháng tuổi. Chồng tôi cũng xuất thân từ hoàn cảnh gia đình rất khó khăn về kinh tế nên chồng tôi rất chịu khó làm ăn, kiếm tiền.

tu-van-vo-tam-kho-tinh-gia-truong-do-la-chong-toi

Tuy nhiên, chồng tôi là một người con trưởng trong gia đình nên anh ấy rất gia trưởng. Phải gọi là cực kỳ gia trưởng, anh ấy quản lý hết mọi chi tiêu, tiền bạc trong gia đình. Tiền anh ấy kiếm được, anh ấy tự ý sử dụng làm gì, không bao giờ nói cho tôi. Bản thân tôi làm vợ mà không hề biết chồng mình kiếm được bao nhiêu tiền, tiêu vào việc gì… Trước đây khi mới cưới, anh ấy không hề đưa tiền lương cho tôi chi tiêu trong gia đình, mọi việc tôi phải tự xoay xở. Thời gian sau này tôi đấu tranh nhiều nên anh ấy đã chịu đưa thêm tiền chi tiêu trong gia đình, nhưng cũng rất dè dặt.

Bản thân anh ấy là một người ít nói. Vì xuất thân từ hoàn cảnh khó khăn nên anh ấy rất có nghị lưc, chịu khó làm ăn và có cái đầu rất nhanh nhạy. Trong công viêc, có thể nói anh ấy tinh toán không chê vào đâu được. Từng đường đi nước bước cho tương lai, anh ấy suy nghĩ rất sâu sắc, thấu đáo mọi vấn đề. Không những lo kiếm tiền cho bản thân mình, mà mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình ba má, anh em trong nhà, anh ấy lo và quyết định hết. Trong gia đình ai cũng tin tưởng vào anh ấy . Tuy nhiên, bản thân anh ấy là một người sông rất khép kín. Ngoài gia đình mình ra, anh ây rất ít khi mở lòng với anh em hai bên nội ngoại. làm gì anh ấy cũng chỉ làm một mình, như sửa sang nhà cửa, ruộng vườn… anh ấy chỉ thui thủi làm một mình, không muốn ai giúp, ngay cả vợ. Bản thân là một người rất gia trưởng nên quan điểm của anh ấy rất cứng nhắc. Anh quan niệm rằng, đàn ông chỉ lo đi kiếm tiền, còn mọi việc trong gia đình, từ việc nhà, đến việc chăm sóc con cái, nuôi dạy con …đều là việc của đàn bà. Vậy nên từ khi cưới về, anh mặc sức đi chơi, nhậu nhẹt, bài bạc với bạn bè. Tôi có bầu nhưng anh thản nhiên đi chơi bida đến gần một giờ sáng, đi đánh bài thâu đêm. Mặc dù nhà không có ai, chỉ có mình tôi ở nhà. Hỏi sao anh ko lo lắng gì cho tôi thì anh nói tôi cứ ở trong nhà khóa cửa lại là được. Không bao giờ anh quan tâm xem giờ này tôi ở đâu, làm gì, có khỏe không.

Tôi có bầu nhưng cái gì cũng phải một mình xoay xở, lo lắng. tôi mệt mỏi vì bầu bí nhưng phải còng lưng ra làm việc nhà, chăm sóc ăn uống cho anh, vậy mà về nhà thấy nhà bẩn tí hay không ưng í gì là anh la măng ngay. Tôi cố găng đi làm tận ngày cuối cùng trước khi sinh, tất cả cũng chỉ vì đồng lương, đồng tiền. Ai nhìn vào cũng nói tôi sướng vì chồng giỏi kiếm tiền, nhưng có ai nghi được rằng tôi đang phải chạy từng bữa ăn hàng ngày, lo mọi chi tiêu, vừa phải lo lắng cho đứa con sắp chào đời, tương lai của hai mẹ con. Thậm chí dù rất mệt, tôi cũng không dám nghỉ. Lo lắng cho tương lai sau này của hai mẹ con nên tôi phải tiết kiệm… chồng tôi chưa bao giờ mua nổi bất kỳ một thứ gì tặng tôi, anh ấy còn hủy hoại tài sản của tôi tạo ra. Biết bao lần anh ấy đập điện thoại của tôi, chỉ vì những lí do mà tôi cũng chưa kịp hiểu ra. Khi thì ba anh ấy gọi, tôi chưa kịp gọi lại, anh ấy đập điện thoại tôi. Khi thì ngày tết, mâu thuẫn trong việc gửi tiền về quê cho ba má anh ăn tết, anh cũng đã đập nát điện thoại tôi. Anh ấy cư xử thể hiện không hề tôn trọng và có ý xem nhẹ tôi. Bình thường anh khá hiền theo nhận xét của mọi người, cũng rất ít nói. Tuy nhiên anh cũng rất nóng tính. Điều này thì tôi hiểu vì chung sống với nhau gần hai năm trời, đã có quá nhiều mâu thuẫn xảy ra giữa hai người. Anh đánh tôi ngay cả trước khi cưới, và ngay khi tôi đang mang bầu. Mặc dù chỉ là những cái tát khi anh nóng lên, nhưng tôi cũng cảm thấy rất uất ức vì chuyện không có gì là tôi quá đáng cả.

Khi anh nóng, tôi chưa hề dám cãi một lời, vì tôi là một người con gái tuy ngoài miệng thì hoành tráng nhưng bản chât tôi khá hiền và rất nhát gan. Tôi không bao giờ thấy chồng nóng lên mà lại gây gổ thêm cho rước họa vào thân. Tất cả mọi chi tiêu đi chợ trong nhà, một mình tôi lo. Còn lương của anh, anh nói để sắm sửa đồ đạc trong nhà. Nhiều khi tôi giật mình nghĩ lại, nếu bây giờ có chia tay, tôi cũng chỉ có hai bàn tay trắng ra đi, có bao nhiêu tôi đã dồn hết cho chồng rồi. Ngay cả một ít vàng cưới, anh cũng đã bàn tôi bán đi để mua sắm vật dụng trong gia đình… Nói tóm lại tôi là một đứa con gái sống thoáng, ít tính toán về vật chât. Còn chồng tôi lại quá tính toán chi li, nên ai cũng bảo tôi dại, nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, tôi quá là thiệt thòi. Tôi luôn gào thết, đau khổ vì câu hỏi tại sao chồng không thương tôi. Bản thân anh là một người phải nói là không có gì anh chưa từng thử. Anh cũng đã thừa nhận anh ngủ với không biết bao nhiêu cô gái, thậm chỉ là cả gái bán hoa. Khi mới về, tôi cũng đã phát hiện ra bao cao su trong tủ anh. Dù đã chuẩn bị từ trước nhưng tôi cũng khá bất ngờ, bạn gái của anh trước, anh cũng đưa về nhà ngủ bình thường. Bạn bè đều kể cho tôi nghe và cả những người hàng xóm của anh đều nói lại cho tôi. Ai cũng khuyên ngăn tôi trước khi cưới anh, vì nói anh là người không chính chắn trong chuyện tình cảm, nhưng tôi bỏ ngoài tai, thông cảm cho con trai ngoài ba mươi tuổi như anh.

Bản thân anh, tuy ba mươi sáu tuổi mới cưới vợ, tuổi cũng đã nhiều, nhưng anh vẫn rất ham chơi. Ai cũng nói anh lấy được vợ trẻ, chắc anh rất chiều, nhưng ngước lại hoàn toàn. Anh ham cò bạc, có thể đánh bài hàng đêm, nhậu nhẹt, bida có khi gần sáng mới về. Vậy mà khi tôi nói, không bao giờ anh thừa nhận mình sai. Chưa bao giờ anh biêt đến một câu xin lỗi tôi, dù anh có sai đến cỡ nào. Anh không bao giờ quan tâm đến bữa cơm gia đình. Anh có thể lê la hết quán này quán nọ bù khú với bạn bè. Hoặc có đi làm về sớm, anh cũng đánh cầu lông đến gần 7 giờ mới về. Tôi khi nào cũng phải ăn cơm trước vì đói, vì ko biêt chờ anh đến bao giờ và bây giờ có con thì phải ăn để trông con. Có ngồi ăn cơm với tôi, anh cũng không nói chuyện. nhiều khi nhìn lại, tôi cảm thấy tôi và chồng không hề có một điểm chung gì, nói chuyện với nhau cũng không thể nói như người bình thường. vậy mà chúng tôi lại là vợ chồng, sống chung một mái nhà. Tôi hoàn toàn bế tắc với cuộc hôn nhân này. Trước khi đến với chồng, tôi có mối tình đầu kéo dài gần sáu năm trời và tôi đã không gìn giữ được cái quý giá nhất của người con gái. Nhưng…trước khi cưới, chúng tôi đã vươt rào và chồng tôi đã biết, tôi cũng không giấu điều này vì tôi nghĩ trước sau gi chồng tôi cũng biết sự thât. Và tôi hi vọng, anh ấy sẽ cảm thông và hơn hết, anh ấy chấp nhận cưới tôi là chấp nhận cả con người tôi. Tôi cho anh thoải mái lựa chọn, không lừa dối, hay ép buộc gì.

Và anh đã cưới tôi… nhưng anh không chấp nhận con người tôi. Anh không tôn trong tôi một tí tẹo gì. Anh không quan tâm, lo lắng, không hỗ trợ tôi bất cứ thứ gì. Anh để mình tôi tự xoay xở, tự bươn chải. Anh không coi bố mẹ tôi ra gì. Từ khi cưới tới giờ hơn một năm mà anh không hề gọi điện thoại cho bố tôi dù một lần. Anh coi thường cả gia đình tôi. Mẹ tôi đau buồn vì tôi lắm, bằng từng này tuôi mà tôi còn làm mẹ phải lo cho minh. Tất cả những gì anh gây ra cho tôi, chỉ vì sự không tôn trọng, xem nhẹ tôi quá mức. Vì con, tôi đã gắng gồng mình lên chịu đựng đến tận bây giờ. Nhưng tôi hoàn toàn bế tắc, gia đình chồng tôi rất nghèo nhưng họ ỉ con trai họ kiếm ra tiền, lại quản lý hết tiền bạc nên cũng rất khing tôi. Chồng tôi thi đã không coi vợ ra gì nữa nên chưa bao gio tôi thấy anh bảo vệ vợ con . Tôi la đứa có cá tính, luôn đấu tranh chống sự bất công, nhưng vào tình huống của tôi, tôi tôi chỉ chịu đựng một cách nhục nhã chứ không biết làm cách gì khác. Ai cũng khuyên tôi nên chịu đựng vì con còn nhỏ và kinh tế của tôi chưa vững để có thể lo cho con. Tôi cũng thấy đúng và cố gắng chịu đựng. Tôi bất lực, đau đớn, tất cả chỉ vì nghĩ tới con.

Vợ chồng không nói chuyện, không ăn cơm chung với nhau, đêm về lại đứa ngủ trước, đứa ngủ sau, quay lưng vào tường. Hầu như bọn tôi không nói chuyện. Tôi đã cố gắng chủ động chuyện trò to nhỏ mong thay đổi tình hình nhưng chồng tôi không hợp tác, lì lợm. Vì quá uất ức lại không giãi bày được nên đêm nằm tôi trằn trọc hoài không ngủ được. Càng ngày tôi càng gầy gò và ốm đi. Ai cũng bảo mới sinh nhưng không nhận ra tôi. Tôi đã quá vất vả và thiếu thốn khi cuộc sống không có bố nên tôi không muốn con tôi phải chịu đựng cảnh như vậy. Nhưng một lần nữa tôi lại thất vọng. Chồng tôi gần 40 tuổi mới có con, nhưng anh cũng không thiết tha mặn mà gì lắm. Có con rồi anh vẫn ham chơi như xưa, đi làm cả ngày về, thậm chí anh còn không muốn bế con. Anh coi việc chăm sóc con là do đàn bà đảm nhiệm là điều đương nhiên.

Tôi hoàn toàn bế tắc với cuộc sống hiện tại. Sống bên chồng mà khi nào tôi cũng nghĩ tới chia tay. Tôi sợ một ngày hai mẹ con bế nhau ra đường với hai bàn tay trắng. Tôi đã cố gắng rất nhiều để nói chuyện với chồng, nhỏ to tâm sự để mong anh hiểu ra nhưng anh vẫn không chịu nhìn nhận vấn đề. Và không bao giờ anh nghe tôi nói chuyện. Cứ nói chuyện là anh im lặng hoặc cố tình quay mặt vào tường ngủ. Anh cư xử hệt như anh bị tôi lừa ép cưới vậy. Anh quyết đinh cưới tôi mặc dù có biết bao nhiêu người con gái đang bám theo anh. Vì anh cũng đẹp trai và tài giỏi nữa. Nhưng anh nói ở bên tôi anh thấy bình yên. Tôi không lừa gạt, ép buộc gì khi anh cưới tôi. Nhưng anh đã chọn cưới tôi để bây giờ anh hành hạ, đày đọa tôi. Tôi thật sự thấy bế tắc hoàn toàn và không biết nên làm thế nào với cuộc sống hiện tại…

About Bs. Tư vấn tâm lý

Subscribe to Comments RSS Feed in this post

One Response

  1. Tình trạng đàn ông gia trưởng là tình trạng khá phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt chồng bạn lại được sinh ra, lớn lên, giáo dục trong hoàn cảnh khó khăn, càng hun đúc tình này của anh ấy. Tiếc rằng chỉ đến lúc này bạn mới kể ra bao nhiêu tội lỗi của anh ấy và có ý định khắc phục, sửa sai, uốn nắn… thì quá muộn. Tính cách con người đã được hình thành từ nhỏ, và ổn định ở tuổi trưởng thành, không ai có thể thay đổi được, trừ người trong cuộc thấy cần thay đổi và tự nguyện làm điều đó.

    Bây giờ bạn phải học cách chung sống với lũ và tập nhìn anh ấy với thái độ tích cực. Nào là anh ấy đẹp trai, tài giỏi, nhiều cô gái thích mà anh ấy vẫn quyết tâm cưới bạn. Anh ấy biết làm ăn, biết lo cho cả gia đình và người thân nữa, là niềm tự hào của cả gia đình, họ tộc. Anh ấy biết phân công rằng bạn lo chuyện chi tiêu hàng ngày, anh ấy lo chuyện lớn và tích góp, chứ không phải dùng tiền chơi lô, đề, bài, bạc. Hãy nhìn tính “ki bo” của anh ấy bằng tính “căn cơ” của một người đã từng có thời thơ ấu gian khó, nay rất biết giá trị đồng tiền. Bạn cho anh ấy biết mỗi tháng gia đình chi tiêu hết bao nhiêu, bạn có được bao nhiêu, yêu cầu anh ấy đóng góp thêm bao nhiêu, thật rõ ràng. Nếu anh ấy không tự nguyện đóng góp, bạn chỉ chi tiêu trong khả năng của bạn. Cứ để không trả tiền điện, người ta cắt điện, không đưa tiền ăn, bạn cứ sửa soạn cơm rau, dưa cho anh ấy vài bữa, anh ấy sẽ biết phải làm gì. Có lẽ bạn kêu không có tiền, nhưng lại cố gắng chỉn chu mọi việc chi tiêu, khiến anh ấy nghĩ bạn chỉ vòi vĩnh, chứ bạn đủ tiền, sinh ra chủ quan.

    Nhiều gia đình hiện nay quản lý kinh tế theo kiểu “phân chia từng mảng”, nghĩa là cứ việc này là chồng lo, việc kia vợ lo, còn lại “hồn ai người ấy giữ”, không nhất thiết phải “chồng giỏ, vợ hom”, tiền bạc không nhất thiết phải do vợ quản đâu.

    Vợ chồng mới cưới, vừa có con nhỏ, không nên làm phức tạp vấn đề. Anh ấy bực mình, gây chiến tranh lạnh, chắc là chỉ khi bạn cố gắng thay đổi anh ấy. Còn nếu khi bạn đã biết nhìn nhận những cái tốt, cái tích cực của anh ấy, không cằn nhằn quá nhiều về những thói nọ, tật kia, chắc không khí gia đình không đến nỗi căng thẳng đâu. Đừng hy vọng cuộc sống vợ chồng mọi thứ diễn ra theo ý mình bạn ạ!