Có một nỗi sợ mang tên: vuột mất cơ hội

0
44

              Trong cuộc sống có những cơ hội chỉ đến với chúng ta một lần trong đời, chẳng hạn như chỉ thiếu một chút điểm là đậu vào trường đại học mơ ước, thiếu một chút may mắn là có cơ hội đi du học, thiếu một chút là xin được vào một công ty lớn hay thiếu một chút dũng cảm là có được người mình yêu. Những lúc đó chúng ta luôn tự dằn vặt mình, rơi vào đau khổ liên miên mà quên mất rằng ngoài kia trời vẫn nắng đẹp và chúng ta lại tiếp tục bỏ lỡ những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Cứ như vậy chúng ta bỏ lỡ hết lần này đến lần khác. Cũng chỉ vì một lí do: con người chẳng bao giờ biết thỏa mãn!

Có một nỗi sợ mang tên: vuột mất cơ hội
Có một nỗi sợ mang tên: vuột mất cơ hội

Có một câu chuyện kể về chuyến đi câu cá của hai cha con. Hai cha con đi câu trên một con thuyền nhỏ. Người cha giúp con trai câu con cá đầu tiên. Một con bự. Người cha khen con trai mình: “Hay lắm, con trai!”. Nhưng cậu con trai vẫn chưa thỏa mãn: “Dạ, nhưng con sợ là mình đang để mất mấy con ngon hơn. Lỡ con câu được con cá to hơn, ngon hơn thì sao?”. Vậy là người cha lại động viên cậu con trai của mình: “Uh. Gắng đi con!”. Đứa con nghe lời, một giờ sau đó bắt được con cá lớn hơn nữa. “Đúng là to thật,” người cha lại khen. “Nhưng lỡ có những con còn to và ngon hơn ngoài kia thì sao?”, cậu con trai tỏ vẻ băn khoăn. ” Tiếp tục cố gắng đi con!”. Đứa con lại nghe lời, lại bắt được con cá còn lớn hơn nữa. Cứ thế, cứ thế mãi, câu được cá to hơn, ngon hơn… Cuối ngày, đứa con mệt lả người ra. Cha hỏi: “Cá ngon không?”. Cậu con trai (ngập ngừng): “Con không biết nữa. Con mải lo tìm cá to hơn, ngon hơn nên không kịp thử miếng nào”. Người cha mỉm cười: ” Vì con mải mê chạy theo ý nghĩ của mình quá mà đã lỡ mất cơ hội thưởng thức thành quả của chính mình”.

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng giống như cậu con trai đó. Lúc này lúc khác, ai cũng lo mình đang bỏ lỡ cơ hội. Đó là lý do tại sao chúng ta quá bận rộn: Chúng ta ôm đồm quá nhiều thứ vì không muốn để lỡ mất cơ hội. Chúng ta chạy theo hàng tá mục tiêu và kỳ vọng cũng vì không muốn để lỡ mất cơ hội.

Nhưng sự thật là: Chúng ta sẽ cứ mất cơ hội, dù gì đi nữa. Chúng ta không thể nào làm hoặc cố làm tốt hết thảy mọi thứ trên thế giới này, dù có sống gấp đôi cuộc đời. Chúng ta không thể nào thấy hết các thành phố lớn nhỏ, đọc hết các sách hay, xem hết các phim ý nghĩa. Chúng ta sẽ mãi lỡ mất cơ hội.

Một bài học còn quan trọng hơn nữa rút ra từ câu chuyện: Nếu ta cứ mải lo lắng về cái mà ta đang bỏ lỡ, thì ta sẽ bỏ lỡ luôn cả cái mà ta đã có trong tay. Đừng lập một danh sách cần đọc dài cả cây số, hãy tập trung vào cuốn sách đang cầm trên tay. Đừng đánh dấu tràn lan các nơi ta sẽ đến tham quan tại một thành phố trong hành trình du hí của mình, hãy dạo quanh và thưởng thức những gì ta tìm thấy. Đừng lo chuyện đi khắp thế gian, hãy thật vui với thế giới quanh mình. Đừng có lo mình đã bỏ lỡ tin tức gì đó trên mạng hay báo chí, những gì ta đang làm đã là quá đủ tốt cho ta rồi. Đừng cố gắng gặp quá nhiều người để tạo lập một mối quan hệ. Hãy đầu tư vào một số ít người có tiềm năng hơn và xây dựng những mối quan hệ bền vững tốt đẹp và lâu dài. Cũng như việc tìm một người để yêu. Nếu chúng ta cứ mải mê đi và bỏ qua một bông hoa đẹp trên đường vì nghĩ rằng sẽ có những bông hoa đẹp hơn, thơm hơn ở phía trước thì đến cuối con đường chúng ta cũng sẽ không lựa được bông hòa nào dù nó có xấu xí.

Sống có mục tiêu và kế hoạch là điều hoàn toàn đáng khích lệ nhưng đôi khi cũng nên tự thưởng cho mình những phút giây thảnh thơi để thưởng thức những thành quả mình đã gặt hái được hay nhìn lại những điểm thiếu sót, những lầm lỗi để lần sau không tái phạm và làm tốt hơn. Ta sẽ lỡ mất cơ hội chính lúc đang phấn đấu làm hết mọi thứ. Ta sẽ lỡ mất luôn cái tuyệt diệu ở việc mà ta đang làm ngay chính lúc này. Điều ta đang làm ngay bây giờ là quan trọng nhất. Bỏ hết những cái còn lại đi, hãy thưởng thức con cá vừa câu được. Hãy trân trọng và nâng niu bông hoa bạn hái được, chăm sóc yêu thương nó và nó sẽ luôn rực rỡ trong lòng bạn.