camera giám sát | camera quan sat | bộ đàm | đèn sưởi nhà tắm | thông tắc cống giá rẻ | đèn sưởi kottmann 3 bóng | thuê máy photocopy hà nội | máy photocopy toshiba 720 | hút bể phốt | sữa ong chúa

Tư Vấn Tâm Lý

Có khi nào bạn cảm thấy cô đơn !

khi-co-don

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ.Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình.

Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết,

vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa. Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta . Có thể phủ nhận, có thể chối cãi.

Nhưng sự thật là con người chẳng bao giờ cảm thấy thiếu cô đơn…Ừ thì tôi đang hạnh phúc, nhưng sâu thẳm ở một góc nào đấy tôi vẫn cảm thấy cô quạnh. Tôi sợ vụt mất cái hạnh phúc nhỏ bé trong tầm tay này…Buồn cười…Có những khi vai kề vai mà vẫn cảm thấy buốt lạnh Lại những lúc tưởng chừng cô đơn nhất bỗng nghe thật ấm áp…Cuộc đời là con đường dài lạnh lùng và mỏi mệt…vô tâm đến tàn nhẫn…Có thể trên con đường ấy sẽ xuất hiện một vài tia hạnh phúc. Nhưng cuối đời rồi cũng sẽ lụi tàn…Mong cho nỗi cô đơn nhẹ như gió thoảng…Và thế là hạnh phúc……cô đơn là khi 1 mình lang thang trong mưa…1 mình khóc…mong mưa xóa hết nước mắt…xóa hết nỗi buồn…Cô đơn là khi 1 mình trong phòng trống…muốn có ai đó gọi điện..chỉ để nói 1 câu XIN CHào…muốn có 1 cái nắm tay..chỉ để biết mìh kô 1 mìh…Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho.

Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến.Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. " Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ".

Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông.Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa người ta kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư người ta đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp.Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta .

Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này … Cô đơn – cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường … Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào … Một mình ta lặng lẽ … Vậy là cô đơn !!! Cô đơn là khi một mình với biển … Biển vẫn vậy … Vẫn ồn ào … Vẫn hôn lên bờ cát … Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ …Một mình với biển … Thả bộ … Trên mình khoác chiếc áo gió … Mũ trùm kín đầu … Mưa nhẹ phả vào mặt … Buốt … Lạnh …. Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình … Kéo mình vào lòng … Biết mình cô đơn …Nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình …Cô đơn là khi một mình lang thang trong mưa … Một mình khóc, mong mưa xoá hết nước mắt để mai mình vững vàng hơn …Không biết tự bao giờ…

 

Kể từ khi tôi biết được ý nghĩa của sự cô đơn là gì… kể từ ngày tôi lặng lẽ xây một bức tường dày, ngăn cách trái tim tôi…Cô đơn không phải là thiếu bạn, khi bên cạnh tôi lúc nào cũng đông vui bè bạn, nói cười vui vẻ đến nhức cả đầu. Hay cô đơn lại càng không phải những lúc tôi khóc và có người bên cạnh dỗ dành…Cô đơn là khi Tôi ngồi im giữa đông vui bạn bè, ngẩn ngơ suy nghĩ Cô đơn là khi Tôi lặng giấu những giọt nước mắt chảy dài trong buổi party Cô đơn là khi Tôi nghe thấy tiếng biển thì thào những lời an ủi nhưng bạn tôi, đơn giản, chỉ nghe tiếng sóng xô bờ Cô đơn là khi Tôi bỏ chính tôi mà đi, lang thang, viễn du không mục đích trong sa mạc quá khứ…Bạn sẽ nói, cô đơn có gì đẹp? Cô đơn chỉ mang lại nỗi buồn. Người ta chẳng ai muốn cô đơn cả… Nobody wants to be lonely!

Thế nhưng tôi lại yêu nỗi cô đơn. Tôi yêu những lúc tôi một mình ngồi bên bờ sông nghe gió hát, cảm nhận cái lạnh buốt da thịt luồn vào trong từng lớp áo, mơn man nhẹ bỗng, và khiến cho da mặt tôi tê dại. Trải mắt nhìn ra muôn vạn dặm xa, thấy con người sao mà bé nhỏ Tôi yêu những buổi chiều một mình tôi rảo bước trên đường dài nhìn ngắm bao người vội vã đi ngang, thấy thời gian với mình như chậm lại, tựa như tôi đã trở thành người khách lạ, dừng chân mệt mỏi bên lề con đường cuộc sống Tôi yêu những buổi tối lặng im ngồi 1 mình, tai dịu dàng nge những giai điệu thân quen, rúm ró trong những lớp quần lớp áo, liếc nhìn người ngồi bên cạnh và thấy họ cũng nhoẻn cười…Tôi yêu khoảng thời gian yên bình ấm áp trên xe , mình tôi với tôi, với những kỉ niệm trôi ngang trí nhớ, vùn vụt qua đi như khung cảnh bên ngoài cửa kính…Tôi yêu đêm đen đầy sao, lạnh buốt da khi tôi bước chân về nhà… Bên tai thánh thót nhạc buồn, tôi ngửa cổ nhìn trăm vạn ngôi sao, cố nhận biết một ánh sao băng… Một điều ước ư? Sao mà xa vời quá…Tôi yêu những đêm lặng bước trong những giọt mưa sa… Thấy mưa giăng đầy trên tóc, trên áo và cả trong mắt. Ông trời khóc dùm tôi đấy, phải không?

Tôi yêu sự tĩnh lặng… Tôi yêu đêm… Tôi yêu tiếng mưa… Tôi yêu vẻ đẹp não nề và trong vắt của sự cô đơn…

Sưu tầm

About Bs. Tư vấn tâm lý

Comments are closed.